Tâm sự nghề PT: Đằng sau ánh hào quang phòng tập

Xin chào mọi người, hôm nay mình muốn chia sẻ một chút trải nghiệm cá nhân sau hơn 2 năm làm PT tại trung tâm. Đây không phải là bài “bóc phốt” gì hết, mà chỉ là góc nhìn riêng của mình để những bạn nào có ý định bước vào nghề có thể tham khảo.

1. Những ngày đầu “êm đềm”

Mình vào trung tâm được khoảng 2 năm. Thực ra trung tâm nào cũng có KPI doanh số, nhưng giai đoạn đầu bên mình không quá gắt, có thể do mình may mắn đạt target hoặc target tổng đã đủ nên không bị áp lực quá nhiều.
Thời điểm đó mình tập trung vào service – giúp khách hàng có kết quả tốt nhất, chứ không đặt nặng chuyện hợp đồng. Một tháng chỉ cần nhè nhẹ 2-3 hợp đồng là ổn.

2. Khi KPI trở thành nỗi ám ảnh

Mọi thứ bắt đầu thay đổi khi target tổng không đủ. Áp lực từ cấp trên ngày càng lớn, họp hành triền miên xoay quanh duy nhất một chủ đề: con số KPI.
Ngày qua ngày chỉ nghe những câu quen thuộc: “Hôm nay bao nhiêu cơ hội?”, “Khách nào renew?”, “Reup thế nào?”... Dần dần, việc đó khiến mình phát chán.
Đặc biệt, ở đây không hề có lương cứng, tức là nếu không có hợp đồng thì coi như thu nhập bằng 0. Càng về cuối tháng thì áp lực càng nặng, kiểu như một vòng xoáy đa cấp: phải bung khách renew, ép hợp đồng, khách nào không renew thì coi như “bỏ”.

3. Mâu thuẫn giữa khách hàng và chỉ đạo

Với mình, khách hàng bỏ ra một số tiền không nhỏ để tập, cái họ cần là kết quả. Vậy mà chỉ vì KPI mà mình phải cho khách nghỉ buổi, hay thậm chí bỏ khách để chạy khách mới. Mình cảm giác như nghề này đang biến khách hàng thành “con mồi”, còn mình thì giống một nhân viên sale hơn là một PT.
Điều khó xử nhất là: người ngại với khách chính là PT, bởi mình mới là người trực tiếp tiếp xúc và chăm sóc họ, chứ không phải cấp trên.

4. Cái kết: Vừa buồn vừa vui

Đến cuối cùng, khi mình off vài buổi để giải tỏa đầu óc, đồng thời có qua phòng trọ của người yêu để tập cùng và đăng story, cấp trên soi được và cho mình out.
Mình vừa buồn vừa vui:

  • Buồn vì không thể đi hết hành trình cùng khách, không mang đến cho họ kết quả tốt nhất.

  • Vui vì thoát ra khỏi một cơ chế mà mình thấy không phù hợp, thậm chí có phần “lùa gà”.

5. Lời kết

Ngày xưa đi học PT, mình nghĩ đây là nghề giúp mình truyền đạt kiến thức và đồng hành cùng học viên để họ đạt kết quả. Nhưng khi bước vào môi trường thực tế, mình mới hiểu rằng: nghề này không chỉ có đam mê và chuyên môn, mà còn đầy áp lực KPI, sale và những mặt tối mà ít ai nói ra.

Cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc tâm sự của mình. Hy vọng câu chuyện này sẽ là góc nhìn tham khảo cho những ai đang hoặc sắp bước chân vào nghề PT.


Nhận xét